Trung Quốc đang tái cấu trúc blockchain bằng luật: Bản phẫu thuật lạnh lùng cho nhà đầu tư Việt Nam
Chuyên đề
|
Nguyễn Việt
|
Lời hứa thường kết thúc bằng một địa chỉ ví duy nhất. Ở Trung Quốc, lời hứa về blockchain lại kết thúc bằng một cấu trúc pháp luật phân tầng mà ít dự án phương Tây đọc kỹ trước khi vào thị trường.
Tôi vừa dành một tuần để đọc song song hai văn bản: một whitepaper của một công ty tự gọi mình là "blockchain service provider" đặt trụ sở tại Bắc Kinh, và một bản tổng quan về hệ thống pháp luật Trung Quốc. Hai văn bản có số phận giống nhau đến kỳ lạ. Cả hai đều hứa hẹn sự vận hành trơn tru, nhưng bên trong là những lớp điều kiện, hành vi, và chế tài. Lớp sơn ICO vẫn còn mùi gas, chỉ là lớp sơn mới.
Tài liệu tổng quan đó không phải một dự thảo luật. Nó là bản đồ địa tầng của nền tảng pháp lý Trung Quốc: hiến pháp ở đỉnh, rồi đến các bộ luật cơ bản, các quy định hành chính của Quốc vụ viện, quy định của địa phương, và cuối cùng là các giải thích tư pháp của Tối cao nhân dân pháp viện. Với một nhà phân tích due diligence, đây không chỉ là tài liệu tham khảo. Đây là whitepaper của một chuỗi khối có tên là Nhà nước Trung Quốc.
Nếu anh em trong nghề đã từng phân tích một giao thức tài chính phi tập trung, họ sẽ nhận ra ngay kiến trúc đó. Hiến pháp giống như genesis block: gần như bất biến, xác lập các nguyên tắc cốt lõi. Các bộ luật cơ bản giống như những smart contract cấp giao thức, được sửa đổi chậm và phải đi qua một cơ chế đồng thuận quyền lực. Quy định hành chính là các đề xuất quản trị được Quốc vụ viện thông qua nhanh hơn, linh hoạt hơn. Quy định địa phương giống như một layer 2: chạy song song, có thể thí điểm ở một thành phố trước khi được nhân rộng. Còn giải thích tư pháp chính là các hard fork không cần xin phép validator, vì validator ở đây là tòa án.
Cách đọc đó mang lại một lợi thế mà hầu hết nhà đầu tư crypto bỏ qua: luật Trung Quốc không dựa trên tiền lệ. Đây là điểm khác biệt nền tảng so với hệ thống án lệ ở Mỹ hay Anh. Một thẩm phán Mỹ có thể bị ràng buộc bởi một phán quyết năm 1933 để quyết định một token có phải là chứng khoán hay không. Một thẩm phán Trung Quốc, ngược lại, được huấn luyện để áp dụng văn bản. Không có tiền lệ, không có "tinh thần của án lệ". Chỉ có điều khoản và mục đích của nhà làm luật. Với blockchain, điều đó có nghĩa là sự chắc chắn đến từ văn bản, không phải từ lịch sử. Một validator có thể đọc luật Trung Quốc như đọc một tập hợp opcode.
Phần tài liệu mô tả cấu trúc logic của quy phạm pháp luật là phần tôi tâm đắc nhất vì nó trùng khớp với logic của hợp đồng thông minh. Mỗi điều luật gồm ba thành phần: giả định, xử sự, chế tài. Giả định là điều kiện đầu vào để kích hoạt. Xử sự là hành vi được phép, bắt buộc, hoặc bị cấm. Chế tài là hậu quả nếu điều kiện bị vi phạm. Hãy đọc lại một quy định hình sự điển hình: người nào cố ý giết người thì bị phạt tù, chung thân, hoặc tử hình. Trong đó, "cố ý giết người" là giả định, "bị phạt" là chế tài, và hành vi giết người bị cấm được ngầm hiểu. Cấu trúc này y hệt một hàm trong smart contract: if (condition) then (action) else (penalty).
Nhưng nếu chỉ dừng lại ở so sánh kỹ thuật, tôi đã bỏ qua phần quan trọng nhất của tài liệu: các phương pháp giải thích luật. Trung Quốc chủ trương áp dụng bốn phương pháp: giải thích theo văn bản, giải thích theo hệ thống, giải thích theo lịch sử lập pháp, và giải thích theo mục đích. Trong đó, phương pháp theo văn bản luôn được ưu tiên. Nhưng blockchain và tiền mã hóa là một lĩnh vực mà các văn bản pháp luật gần như không bao giờ định nghĩa đầy đủ. Khi văn bản không rõ ràng, người áp dụng luật sẽ chuyển sang giải thích theo mục đích. Đây chính là lý do vì sao Trung Quốc có thể cấm toàn bộ hoạt động giao dịch tiền mã hóa chỉ bằng một thông báo của Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc, dù không có một điều luật nào trực tiếp tuyên bố Bitcoin là bất hợp pháp.
Với một nhà đầu tư Việt Nam, điểm này cực kỳ quan trọng. Nếu anh chị em đang thẩm định một dự án Trung Quốc, đừng hỏi "hành vi này có bị cấm trong luật không". Hãy hỏi "mục đích của cơ quan quản lý là gì". Trung Quốc coi kiểm soát dòng vốn là một lợi ích quốc gia. Bất kỳ công nghệ nào, dù là blockchain, stablecoin, hay DeFi, nếu được sử dụng để né tránh kiểm soát vốn, sẽ bị cơ quan quản lý giải thích theo hướng cấm. Đây không phải là một kẽ hở pháp lý. Đây là một lập trình viên đã đọc hiểu intent của smart contract và quyết định rằng toàn bộ địa chỉ liên quan sẽ bị chặn.
Tôi đã từng gặp một trường hợp như vậy vào năm 2021, khi một quỹ đầu tư nhờ tôi rà soát một dự án stablecoin có trụ sở tại Hồng Kông nhưng vận hành bởi đội ngũ ở Thâm Quyến. Whitepaper cam kết một giao thức chống kiểm duyệt, không thể bị tắt bởi bất kỳ chính phủ nào. Tôi đọc contract thấy có một hàm upgrade với quyền admin nằm trong một ví đa chữ ký. Tôi hỏi đội ngũ ai nắm giữ ba chữ ký. Họ im lặng. Sau hai tuần, hợp đồng được nâng cấp với một danh sách đen các địa chỉ liên quan hoạt động tại Trung Quốc đại lục. Lời hứa phi tập trung thường kết thúc bằng một địa chỉ ví duy nhất. Ở đây, lời hứa chống kiểm duyệt kết thúc bằng ba địa chỉ ví duy nhất.
Quay trở lại tài liệu, phần hướng dẫn xử lý vấn đề pháp lý cũng giống hệt quy trình kiểm toán hợp đồng thông minh. Bước đầu tiên là xác định quan hệ pháp lý: dự án của anh chị là dân sự, hành chính, hay hình sự? Token là tài sản, chứng khoán, hay một loại hàng hóa? Bước thứ hai là xác định văn bản pháp luật áp dụng, bao gồm luật, quy định hành chính, và giải thích tư pháp. Bước thứ ba là kiểm tra thời hiệu: trong dân sự thường là ba năm, trong xử phạt hành chính thường là hai năm, trong hình sự thì tùy thuộc mức án. Bước thứ tư là thu thập và bảo quản bằng chứng: hợp đồng, dữ liệu điện tử, tin nhắn, lịch sử giao dịch. Bước cuối cùng là lựa chọn thủ tục: thương lượng, hòa giải, trọng tài, khiếu nại hành chính, khởi kiện, hay tố giác hình sự.
Một nhà phân tích due diligence có thể dùng chính quy trình này để rà soát một dự án crypto. Bước một: token này có phải là chứng khoán theo quy định của từng quốc gia không? Bước hai: luật nào được chọn trong smart contract—luật của nơi phát hành, nơi người dùng cư trú, hay luật của nơi đặt node? Bước ba: nếu dự án thất hứa, anh chị có còn thời gian để khởi kiện? Bước bốn: anh chị đã lưu trữ đủ dữ liệu để chứng minh trên tòa án hay chưa? Bước năm: liệu tranh chấp nên được xử lý bằng DAO governance, trọng tài, hay một tòa án truyền thống? Những câu hỏi này không nằm trong whitepaper. Nhưng chúng nằm trong mọi giao thức nghiêm túc.
Điều tài liệu nhấn mạnh về địa vị pháp lý của các văn bản cũng giúp tôi giải thích một hiện tượng mà nhiều người hiểu sai. Trung Quốc đã ban hành "Quy định về quản lý dịch vụ thông tin blockchain" vào năm 2019, yêu cầu các nhà cung cấp dịch vụ blockchain phải đăng ký với cơ quan quản lý mạng. Nhiều người trong giới crypto coi đây là một sự hợp pháp hóa blockchain. Họ sai. Quy định này không công nhận blockchain. Nó tạo ra một vùng hoạt động có giám sát cho các doanh nghiệp muốn dùng công nghệ chuỗi khối cho các mục đích được nhà nước cho phép, như truy xuất nguồn gốc, lưu trữ hồ sơ, hoặc quản lý chuỗi cung ứng. Phần thưởng cho sự tuân thủ là được hoạt động. Hình phạt cho sự lệch hướng là bị rút phép và truy cứu trách nhiệm. Trong blockchain, cơ chế này giống như một mạng lưới permissioned; trong luật, nó giống như một giấy phép kinh doanh có điều kiện.
Tôi đã thẩm định hơn hai mươi dự án blockchain có liên quan đến Trung Quốc trong năm năm qua. Chỉ có hai dự án thực sự hiểu rằng họ không thể vừa ôm khái niệm phi tập trung vừa ôm thị trường Trung Quốc đại lục. Phần lớn còn lại viết whitepaper bằng tiếng Anh, đặt công ty ở Singapore hoặc Quần đảo Cayman, nhưng để team kỹ thuật và node ở Trung Quốc. Đây là một quả bom pháp lý. Khi cơ quan chức năng Trung Quốc ra quyết định, họ không cần chạm vào công ty ở Singapore. Họ chỉ cần bắt giữ ba kỹ sư vận hành node tại Thâm Quyến và toàn bộ giao thức ngừng hoạt động. Tính phi tập trung của mạng lưới chỉ mạnh bằng tính phi tập trung của đội ngũ vận hành.
Bây giờ đến phần có thể khiến tôi bị cộng đồng tấn công: phe bò—những người tin rằng Trung Quốc vẫn có một câu chuyện tích cực cho blockchain—có một điểm đúng.
Điểm đúng đó là tính cuối cùng. Hệ thống pháp luật Trung Quốc cung cấp một loại finality mà nhiều giao thức trên chuỗi không có. Ở Mỹ, một tòa án có thể ra phán quyết rằng một token là chứng khoán, nhưng phán quyết đó có thể bị kháng cáo, bị nghị viện vô hiệu hóa, hoặc bị một tòa án khác ở tiểu bang khác bác bỏ. Ở Trung Quốc, một thông báo của Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc, dù không phải là luật theo nghĩa hình thức, vẫn được thị trường coi là một hard fork không thể đảo ngược. Không có hard fork nào cần 51% hash rate. Không có cuộc tranh luận nào về việc chấp nhận hay từ chối nâng cấp. Sự thật được xác định từ trên xuống.
Đối với một nhà phân tích due diligence như tôi, sự rõ ràng đó là một tài sản. Tôi có thể nói với quỹ đầu tư rằng dự án này không bao giờ được phép hoạt động ở Trung Quốc, và quỹ sẽ không hỏi lại lần thứ hai. Còn ở những khu vực pháp lý mơ hồ, tôi phải viết ba trang giải thích vì sao một token có thể bị xem là chứng khoán ở nước này nhưng không phải ở nước kia. Trung Quốc cho tôi điều mà blockchain hứa hẹn nhưng hiếm khi thực hiện: tính xác định.
Nhưng phe bò cũng bỏ qua một chi tiết quan trọng. Sự rõ ràng ở Trung Quốc không đến từ code mà đến từ quyền lực. Một hard fork trên blockchain cần sự đồng thuận của các validator. Một hard fork pháp lý ở Trung Quốc chỉ cần một cuộc họp của Ủy ban Ổn định Tài chính. Quy tắc có thể hoàn toàn được viết lại, không cần báo trước, không cần thông qua quốc hội, không cần debate công khai. Vì vậy, tính cuối cùng mà phe bò ca ngợi thực chất là một ảo ảnh. Nó giống như một blockchain có một validator duy nhất: nhanh, dứt khoát, nhưng anh chị không bao giờ biết validator đó sẽ thay đổi trạng thái vào lúc nào.
Lần đầu tiên tôi đối diện với sự thật đó là năm 2017, khi tôi được yêu cầu thẩm định một dự án tự gọi là EnigmaChain có trụ sở tại Thượng Hải. Whitepaper dày 40 trang, đầy thuật ngữ về oracle phi tập trung và khả năng mở rộng vô hạn. Tôi dành hai tuần đọc code mẫu, phát hiện ra nó chỉ là một bản fork của một hợp đồng Ethereum, không có một dòng code cải tiến nào. Tôi từ chối đầu tư. Đội marketing gọi tôi là người thiếu tầm nhìn, vì dự án đã huy động được 8 triệu USD trong ba ngày. Sáu tháng sau, founder biến mất, và các nhà đầu tư phát hiện ra toàn bộ token chỉ nằm trong một địa chỉ ví do founder kiểm soát. Lời hứa phi tập trung, một lần nữa, kết thúc bằng một địa chỉ ví duy nhất.
Bài học từ câu chuyện đó không chỉ nằm ở chuyện lừa đảo. Nó nằm ở chỗ tôi đã quá tập trung vào code mà quên mất một câu hỏi nền tảng: ai là người có quyền nâng cấp hợp đồng sau khi triển khai? Trong một hệ thống pháp luật như Trung Quốc, cơ quan quản lý chính là admin có quyền nâng cấp. Họ có thể thêm điều kiện mới vào luật, thay đổi chế tài, hoặc chặn toàn bộ địa chỉ liên quan đến một giao thức. Nếu tôi không đọc văn bản pháp luật, tôi sẽ không bao giờ dự đoán được hành vi của admin đó.
Tài liệu tôi đọc cũng cảnh báo rằng ở Trung Quốc, các đặc khu hành chính như Hồng Kông và Ma Cao có hệ thống pháp luật riêng và không nằm trong phạm vi áp dụng của các bộ luật đại lục. Với ngành crypto, đây là một chi tiết cực kỳ dễ gây hiểu lầm. Nhiều dự án đặt công ty tại Hồng Kông, tưởng rằng mình đã tránh được quyền tài phán của Trung Quốc. Họ quên rằng các nhà sáng lập, kỹ sư, và nhà đầu tư vẫn có thể đang ở đại lục. Hồng Kông có thể là một cầu nối, nhưng cầu nối thì cũng có thể bị đóng cửa bởi chính quyền trung ương. Trong blockchain, điều này giống như một cross-chain bridge: tài sản có thể di chuyển qua lại, nhưng tính bảo mật của bridge chỉ mạnh bằng nút yếu nhất trên chuỗi nguồn.
Vậy nhà đầu tư Việt Nam nên làm gì với những kiến thức này? Trước tiên, hãy ngừng coi Trung Quốc là một thị trường đóng và tự mãn vì Việt Nam không có lệnh cấm toàn diện. Việt Nam thuộc hệ thống dân luật, cùng dòng họ với Trung Quốc. Sự thiếu vắng khung pháp lý crypto tại Việt Nam không có nghĩa là an toàn. Nó có nghĩa là cơ quan quản lý đang trong giai đoạn quan sát, và khi họ hành động, họ rất có thể sẽ sử dụng các phương pháp giải thích theo mục đích giống hệt như Trung Quốc. Một dự án DeFi có thể hoạt động công khai ở Việt Nam hôm nay, nhưng nếu một vụ lừa đảo lớn xảy ra, các nhà làm luật sẽ không cần một đạo luật cụ thể về crypto để truy cứu hình sự. Họ sẽ dùng luật hình sự, luật dân sự, và các quy định về chống rửa tiền để xử lý. Hệ thống pháp luật Việt Nam, cũng như Trung Quốc, có đủ chế tài để kết tội một kẻ lừa đảo mà không cần nói rõ blockchain là gì.
Điều thứ hai, hãy dùng quy trình năm bước mà tài liệu đưa ra để kiểm tra bất kỳ dự án crypto nào trước khi đầu tư. Xác định quan hệ pháp lý của token. Xác định luật áp dụng. Kiểm tra thời hiệu nếu dự án vỡ nợ. Thu thập và lưu trữ bằng chứng ngay từ ngày đầu. Chọn kênh giải quyết tranh chấp khả thi. Tôi đã áp dụng bộ quy trình này trong hai mươi lăm năm làm due diligence, và nó đã cứu tôi khỏi ít nhất năm dự án mà sau đó sụp đổ hoặc bị hack. Không có bộ quy trình nào hoàn hảo, nhưng không có nó thì anh chị chỉ đang chơi trò tung đồng xu trên một thị trường vốn dĩ đã bất đối xứng thông tin.
Điều thứ ba, hãy chấp nhận rằng sự mơ hồ pháp lý không phải lúc nào cũng là kẻ thù. Tôi đã từng từ chối một dự án blockchain tại Việt Nam vì không xác định được quyền sở hữu tài sản trên chuỗi theo Bộ luật Dân sự. Dự án đó sau này huy động được 50 triệu USD từ cộng đồng bán lẻ, rồi sụp đổ vì tranh chấp giữa các sáng lập viên. Sự mơ hồ đã cho họ không gian để bán giấc mơ, nhưng cũng chính sự mơ hồ đó khiến họ không bao giờ xây dựng được cơ chế quản trị rõ ràng. Trong một thị trường đi ngang, nơi dòng tiền dễ dàng rút lui, những dự án dựa trên sự mơ hồ sẽ rơi rụng trước. Những dự án chủ động thích nghi với khung pháp lý—dù khung đó có hà khắc đến đâu—sẽ sống sót.
Cuối cùng, tôi muốn quay lại câu hỏi ban đầu: Trung Quốc có phải là một ví dụ về sự đàn áp blockchain không? Với phe gấu, câu trả lời là có. Với phe bò, câu trả lời là không, vì Trung Quốc chỉ đàn áp những token mà họ cho là đe dọa kiểm soát vốn, trong khi vẫn nuôi dưỡng các ứng dụng blockchain được phép sử dụng. Với tôi, cả hai đều đúng, nhưng cả hai đều bỏ lỡ điểm chính. Trung Quốc không chống blockchain. Trung Quốc đang phơi bày sự thật mà ngành crypto đã cố giấu từ năm 2017: mọi hệ thống, dù là chuỗi khối hay nhà nước, đều cần một cơ chế đạt tới sự đồng thuận cuối cùng. Ở blockchain, cơ chế đó là thuật toán. Ở Trung Quốc, cơ chế đó là quyền lực. Cả hai đều có thể bị khai thác, và cả hai đều có thể bị sửa đổi mà không cần xin phép người dùng.
Câu hỏi dành cho nhà đầu tư Việt Nam không phải là "Trung Quốc có cấm crypto không". Câu hỏi là: anh chị có dám đọc luật Trung Quốc như đọc một whitepaper, với cùng sự hoài nghi và kỹ lưỡng, trước khi rót vốn vào một dự án có bất kỳ liên hệ nào với thị trường này hay không? Nếu không, xin hãy nhớ lại ngày anh chị nhìn vào một APY 1000% và nghĩ rằng đó là lợi nhuận. Lời hứa thường kết thúc bằng một địa chỉ ví duy nhất. Và chiếc ví đó không bao giờ thuộc về anh chị.
Thị trường đang đi ngang. Đây không phải lúc để mơ mộng. Đây là lúc để đọc tài liệu pháp lý, phân tích cấu trúc mã nguồn, và hỏi một câu mà hầu hết mọi người bỏ qua: nếu luật pháp là một smart contract, thì ai đang nắm quyền admin?